📞 +84 978 197 191  |  Facebook  ·  YouTube
Sa Sinh Dục
← Quay Lại Blog

Sa Sinh Dục: Những Điều Phụ Nữ Cần Biết

Những điều phụ nữ cần biết

Sa sinh dục là gì?

Sa sinh dục (hay còn gọi là sa tạng chậu) xảy ra khi một hoặc nhiều cơ quan trong vùng chậu — bàng quang, tử cung, hoặc trực tràng — tụt xuống thấp hơn vị trí bình thường và chèn vào hoặc lồi ra ở thành âm đạo. Nguyên nhân là do hệ thống cơ, dây chằng nâng đỡ sàn chậu bị suy yếu hoặc căng giãn quá mức, không còn đủ sức giữ các cơ quan này ở đúng vị trí.

Đây là tình trạng khá phổ biến ở phụ nữ, đặc biệt là sau sinh nở hoặc ở độ tuổi mãn kinh. Nhiều phụ nữ cảm thấy ngại ngùng khi nói về vấn đề này, nhưng thực tế đây là một bệnh lý y khoa thông thường, có thể điều trị hiệu quả nếu được phát hiện và can thiệp đúng cách.

Tùy vào cơ quan bị sa, người ta phân loại thành:

  • Sa bàng quang (cơ quan sa phổ biến nhất): thành trước âm đạo bị đẩy phồng do bàng quang tụt xuống
  • Sa tử cung: tử cung tụt xuống thấp trong ống âm đạo, trường hợp nặng có thể lộ ra ngoài
  • Sa trực tràng (qua thành sau âm đạo): thành sau âm đạo phồng lên do trực tràng tụt vào
  • Sa mỏm cắt âm đạo: xảy ra ở phụ nữ đã cắt tử cung, phần đỉnh âm đạo bị tụt xuống

Nhiều phụ nữ có thể bị sa nhiều cơ quan cùng lúc.

Nguyên nhân gây sa sinh dục

Sàn chậu là một hệ thống cơ và mô liên kết như một "tấm lưới" nâng đỡ các cơ quan trong ổ bụng dưới. Khi hệ thống này bị suy yếu, sa sinh dục có thể xảy ra. Các yếu tố nguy cơ thường gặp gồm:

  • Mang thai và sinh nở, đặc biệt là sinh thường nhiều lần, sinh con to, chuyển dạ kéo dài, hoặc có can thiệp bằng forceps/giác hút
  • Tuổi tác và mãn kinh: nồng độ estrogen giảm khiến mô nâng đỡ mất độ đàn hồi
  • Thừa cân, béo phì làm tăng áp lực lên vùng chậu
  • Táo bón mạn tính, phải rặn nhiều khi đi vệ sinh
  • Ho mạn tính (ví dụ do hút thuốc, bệnh phổi)
  • Công việc phải mang vác nặng thường xuyên
  • Tiền sử phẫu thuật vùng chậu, ví dụ cắt tử cung
  • Yếu tố di truyền: mô liên kết bẩm sinh yếu hơn ở một số phụ nữ

Triệu chứng thường gặp

Mức độ triệu chứng có thể từ nhẹ đến nặng, không phải lúc nào cũng tương ứng với mức độ sa trên giải phẫu. Các dấu hiệu thường gặp:

  • Cảm giác nặng, tức, hoặc như có vật gì đó "sa xuống" ở vùng âm đạo/vùng chậu
  • Cảm nhận hoặc nhìn thấy khối phồng ở cửa âm đạo
  • Cảm giác khó chịu tăng lên khi đứng lâu hoặc về cuối ngày, giảm khi nằm nghỉ
  • Tiểu không hết bãi, tiểu khó, hoặc phải đổi tư thế mới tiểu được
  • Tiểu không tự chủ khi ho, hắt hơi, cười, hoặc vận động mạnh
  • Táo bón, khó đi đại tiện, hoặc cảm giác đi chưa hết phân
  • Đau hoặc khó chịu khi quan hệ tình dục
  • Đau lưng dưới âm ỉ

Nếu các triệu chứng này ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, chị em nên đi khám để được đánh giá và tư vấn hướng xử trí phù hợp.

Chẩn đoán sa sinh dục như thế nào?

Việc chẩn đoán chủ yếu dựa vào khám phụ khoa. Bác sĩ sẽ hỏi về triệu chứng, tiền sử sản khoa, và tiến hành khám để xác định cơ quan nào bị sa và mức độ sa. Đôi khi bác sĩ sẽ yêu cầu người bệnh rặn nhẹ hoặc ho trong lúc khám để đánh giá chính xác hơn.

Trong một số trường hợp, có thể cần thêm các xét nghiệm hỗ trợ như:

  • Siêu âm vùng chậu hoặc siêu âm đường tiết niệu
  • Đánh giá chức năng bàng quang (đo niệu động học) nếu có kèm theo tiểu không tự chủ
  • Chụp cộng hưởng từ (MRI) trong một số trường hợp phức tạp

Các phương pháp điều trị

Việc lựa chọn phương pháp điều trị phụ thuộc vào mức độ sa, triệu chứng ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống ra sao, tuổi tác, mong muốn sinh thêm con, và tình trạng sức khỏe tổng quát. Không phải trường hợp sa sinh dục nào cũng cần phẫu thuật.

1. Thay đổi lối sống

Với các trường hợp nhẹ, đôi khi chỉ cần điều chỉnh lối sống:

  • Duy trì cân nặng hợp lý
  • Điều trị táo bón, tránh rặn mạnh khi đi vệ sinh
  • Hạn chế mang vác vật nặng
  • Điều trị ho mạn tính, bỏ thuốc lá nếu có hút thuốc

2. Tập cơ sàn chậu (bài tập Kegel)

Đây thường là lựa chọn đầu tay cho các trường hợp sa mức độ nhẹ đến trung bình. Tập luyện đều đặn, đúng kỹ thuật, dưới hướng dẫn của bác sĩ hoặc kỹ thuật viên vật lý trị liệu sàn chậu có thể cải thiện đáng kể triệu chứng, thậm chí ngăn tình trạng sa tiến triển nặng hơn.

3. Vòng nâng âm đạo (pessary)

Đây là một dụng cụ nhỏ, thường làm bằng silicone, được đặt vào âm đạo để nâng đỡ cơ quan bị sa, giúp giảm triệu chứng mà không cần phẫu thuật. Vòng nâng phù hợp với nhiều đối tượng, kể cả phụ nữ chưa muốn hoặc không thể phẫu thuật. Cần được bác sĩ đo và lựa chọn kích cỡ phù hợp, đồng thời tái khám định kỳ để theo dõi.

4. Phẫu thuật

Khi các biện pháp bảo tồn không hiệu quả hoặc mức độ sa nặng, phẫu thuật có thể được cân nhắc. Có nhiều kỹ thuật khác nhau tùy vào cơ quan bị sa, ví dụ:

  • Phẫu thuật phục hồi thành trước/thành sau âm đạo
  • Phẫu thuật treo tử cung hoặc mỏm cắt âm đạo
  • Phẫu thuật qua đường âm đạo, đường bụng, hoặc nội soi

Bác sĩ sẽ tư vấn kỹ về ưu, nhược điểm, tỷ lệ thành công cũng như nguy cơ tái phát của từng phương pháp để người bệnh có thể đưa ra lựa chọn phù hợp nhất với hoàn cảnh của mình.

Sa sinh dục có thể phòng ngừa được không?

Không phải lúc nào cũng phòng ngừa được hoàn toàn, nhưng một số biện pháp có thể giúp giảm nguy cơ hoặc làm chậm tiến triển:

  • Tập cơ sàn chậu đều đặn, kể cả khi chưa có triệu chứng, đặc biệt là sau sinh
  • Duy trì cân nặng hợp lý
  • Phòng và điều trị táo bón sớm
  • Tránh mang vác nặng không cần thiết
  • Điều trị dứt điểm các bệnh gây ho mạn tính

Khi nào cần đi khám?

Chị em nên đi khám sớm nếu:

  • Cảm nhận hoặc nhìn thấy khối phồng ở vùng âm đạo
  • Có cảm giác nặng, tức vùng chậu kéo dài
  • Tiểu khó, tiểu không tự chủ, hoặc thay đổi thói quen đại tiện không rõ nguyên nhân
  • Đau hoặc khó chịu khi quan hệ tình dục

Sa sinh dục là bệnh lý phổ biến và có nhiều phương pháp điều trị hiệu quả. Không cần phải chịu đựng âm thầm — việc thăm khám sớm giúp phát hiện chính xác mức độ bệnh và lựa chọn hướng điều trị phù hợp, ít xâm lấn nhất có thể.

Lời khuyên từ Bs Đức Trường

Sa sinh dục là vấn đề nhiều phụ nữ gặp phải nhưng thường ngại chia sẻ. Bác sĩ hiểu điều đó, và luôn sẵn sàng lắng nghe, thăm khám tận tâm để giúp chị em tìm ra giải pháp phù hợp nhất — dù là tập luyện, sử dụng vòng nâng, hay phẫu thuật.

BS. Đức Trường
Hỗ Trợ Thông Tin

Bài viết mang tính chất tham khảo, không thay thế cho việc thăm khám và chẩn đoán trực tiếp bởi bác sĩ chuyên khoa.

Nguồn Tham Khảo

Tài liệu hướng dẫn bệnh nhân về Sa Sinh Dục — Hiệp Hội Sản Phụ Khoa Hoàng Gia Anh (RCOG)
← Quay Lại Blog

What women need to know

What is pelvic organ prolapse?

Pelvic organ prolapse happens when one or more organs in the pelvis — the bladder, the uterus, or the rectum — slip down from their normal position and press into, or bulge out of, the walls of the vagina. This occurs when the muscles and connective tissue that normally hold these organs in place (the pelvic floor) become weakened or overstretched and can no longer provide enough support.

This is a common condition among women, particularly after childbirth or around the time of menopause. Many women feel embarrassed to bring it up, but it is simply an ordinary medical condition, and one that can usually be managed effectively once it is properly identified.

Depending on which organ is affected, prolapse is generally grouped into a few types:

  • Bladder prolapse (the most common type): the front wall of the vagina bulges because the bladder has dropped
  • Uterine prolapse: the uterus descends into the vaginal canal, and in more severe cases may protrude outside the body
  • Rectal prolapse (through the back vaginal wall): the back wall of the vagina bulges because the rectum has dropped into it
  • Vaginal vault prolapse: occurs in women who have had a hysterectomy, when the top of the vagina loses its support and drops down

It's possible for more than one type of prolapse to occur at the same time.

What causes it?

The pelvic floor works like a sling of muscle and connective tissue holding up the organs in the lower abdomen. When this support weakens, prolapse can develop. Common contributing factors include:

  • Pregnancy and vaginal childbirth, especially multiple deliveries, a large baby, a long labor, or the use of forceps or vacuum assistance
  • Age and menopause, since falling estrogen levels cause supporting tissue to lose elasticity
  • Being overweight or obese, which adds pressure on the pelvic area
  • Long-term constipation and repeated straining during bowel movements
  • Chronic coughing, for example from smoking or lung disease
  • Regular heavy lifting, whether at work or elsewhere
  • Previous pelvic surgery, such as a hysterectomy
  • A genetic tendency toward weaker connective tissue in some women

Common symptoms

Symptoms can range from mild to more noticeable, and how a woman feels doesn't always match how much prolapse is found on examination. Typical signs include:

  • A feeling of heaviness, pressure, or something "coming down" in the vagina or pelvis
  • Feeling or seeing a bulge at the vaginal opening
  • Discomfort that gets worse by standing for long periods or later in the day, and eases when lying down
  • A sense of incomplete bladder emptying, difficulty passing urine, or needing to change position to urinate
  • Leaking urine when coughing, sneezing, laughing, or exercising
  • Constipation, straining, or a feeling of incomplete bowel emptying
  • Discomfort or pain during sex
  • A dull ache in the lower back

If any of these symptoms are affecting daily life, it's worth seeing a doctor for an assessment and advice on next steps.

How is it diagnosed?

Diagnosis is mainly made through a pelvic examination. The doctor will ask about symptoms and obstetric history, then examine the vagina to identify which organ is affected and how far it has dropped. Sometimes the doctor may ask the patient to bear down or cough during the exam to assess this more accurately.

In some cases, additional tests may be needed, such as:

  • A pelvic or urinary tract ultrasound
  • Bladder function testing (urodynamic studies) if urinary incontinence is also present
  • An MRI scan in more complex cases

Treatment options

The right treatment depends on how severe the prolapse is, how much it affects quality of life, age, whether future pregnancies are planned, and overall health. Not every case of prolapse requires surgery.

1. Lifestyle changes

For milder cases, simple adjustments are sometimes enough:

  • Maintaining a healthy body weight
  • Treating constipation and avoiding excessive straining
  • Avoiding heavy lifting where possible
  • Treating chronic cough, and quitting smoking if applicable

2. Pelvic floor muscle training (Kegel exercises)

This is usually the first option tried for mild to moderate prolapse. Practicing regularly, with correct technique, ideally under guidance from a doctor or a pelvic floor physiotherapist, can meaningfully improve symptoms and may help prevent the prolapse from worsening.

3. Vaginal pessary

A pessary is a small device, usually made of silicone, inserted into the vagina to support the prolapsed organ and relieve symptoms without surgery. It's a suitable option for many women, including those who aren't ready for or aren't candidates for surgery. A doctor needs to fit the correct size, and regular follow-up visits are needed to check it.

4. Surgery

When non-surgical options don't provide enough relief, or when the prolapse is more advanced, surgery may be considered. There are several surgical approaches depending on which organ is involved, including:

  • Repair of the front or back vaginal wall
  • Procedures to resuspend the uterus or vaginal vault
  • Surgery performed vaginally, through the abdomen, or laparoscopically

A doctor will explain the benefits, risks, success rates, and chance of recurrence for each option so that the choice made fits the individual's circumstances.

Can it be prevented?

Prolapse can't always be fully prevented, but some measures may lower the risk or slow its progression:

  • Practicing pelvic floor exercises regularly, even before symptoms appear, especially after childbirth
  • Maintaining a healthy weight
  • Preventing and treating constipation early
  • Avoiding unnecessary heavy lifting
  • Treating conditions that cause chronic coughing

When to see a doctor

It's worth seeking medical advice if:

  • A bulge can be felt or seen at the vaginal opening
  • There is a persistent feeling of heaviness or pressure in the pelvis
  • Urination is difficult, incontinence develops, or bowel habits change without explanation
  • Sex becomes painful or uncomfortable

Pelvic organ prolapse is common, and effective treatments are available. There's no need to manage it in silence — an early visit helps identify exactly what's happening and allows for the least invasive treatment option that fits the situation.

A note from Dr. Đức Trường

Pelvic organ prolapse is something many women experience but often hesitate to talk about. Dr. Đức Trường understands that, and is always ready to listen and provide a thorough, respectful examination to help you find the right solution — whether that's pelvic floor training, a pessary, or surgery.

Dr. Đức Trường
Information Support

This article is for general information only and does not replace an in-person examination and diagnosis by a qualified doctor.

Sources

Pelvic Organ Prolapse patient information — Royal College of Obstetricians and Gynaecologists (RCOG)
← Back to Blog

អ្វីដែលស្ត្រីគួរដឹង

តើការស្រូបចុះសរីរាង្គប្រដាប់បន្តពូជជាអ្វី?

ការស្រូបចុះសរីរាង្គប្រដាប់បន្តពូជ (ហៅម្យ៉ាងទៀតថា ការស្រុតសរីរាង្គអាងត្រគាក) កើតឡើងនៅពេលដែលសរីរាង្គមួយ ឬច្រើននៅក្នុងអាងត្រគាក — ប្លោកនោម ស្បូន ឬពោះវៀនធំ — ធ្លាក់ចុះពីទីតាំងធម្មតា ហើយចុចចូល ឬលេចចេញនៅជញ្ជាំងទ្វារមាស។ មូលហេតុគឺដោយសារប្រព័ន្ធសាច់ដុំ និងសរសៃចងដែលទ្រនៅផ្នែកបាតអាងត្រគាកទន់ខ្សោយ ឬលាតសន្ធឹងហួសកម្រិត មិនអាចទ្រសរីរាង្គទាំងនេះឲ្យនៅត្រឹមទីតាំងវិញបានទៀត។

នេះជាបញ្ហាសុខភាពទូទៅសម្រាប់ស្ត្រី ជាពិសេសបន្ទាប់ពីសម្រាល ឬនៅវ័យអស់រដូវ។ ស្ត្រីជាច្រើនមានអារម្មណ៍ខ្មាស់អៀនពេលនិយាយអំពីបញ្ហានេះ ប៉ុន្តែជាការពិត នេះគ្រាន់តែជាបញ្ហាវេជ្ជសាស្ត្រធម្មតា ដែលអាចព្យាបាលបានប្រសិទ្ធភាព ប្រសិនបើរកឃើញ និងព្យាបាលបានត្រឹមត្រូវទាន់ពេលវេលា។

អាស្រ័យលើសរីរាង្គដែលរងផលប៉ះពាល់ គេចែកចេញជា៖

  • ការស្រូបចុះប្លោកនោម (ជាប្រភេទទូទៅបំផុត)៖ ជញ្ជាំងខាងមុខទ្វារមាសរួម ដោយសារប្លោកនោមធ្លាក់ចុះ
  • ការស្រូបចុះស្បូន៖ ស្បូនធ្លាក់ចុះក្នុងប្រហោងទ្វារមាស ក្នុងករណីធ្ងន់ធ្ងរអាចលេចចេញក្រៅ
  • ការស្រូបចុះពោះវៀនធំ (តាមជញ្ជាំងក្រោយទ្វារមាស)៖ ជញ្ជាំងក្រោយទ្វារមាសរួម ដោយសារពោះវៀនធំធ្លាក់ចូល
  • ការស្រូបចុះកំពូលទ្វារមាស៖ កើតឡើងចំពោះស្ត្រីដែលបានវះកាត់ស្បូនចេញរួច ចំណុចកំពូលទ្វារមាសបាត់បង់ការទ្រ ហើយធ្លាក់ចុះ

ស្ត្រីជាច្រើនអាចមានការស្រូបចុះច្រើនប្រភេទក្នុងពេលតែមួយ។

មូលហេតុនៃការស្រូបចុះសរីរាង្គប្រដាប់បន្តពូជ

ផ្នែកបាតអាងត្រគាកគឺជាប្រព័ន្ធសាច់ដុំ និងជាលិកាភ្ជាប់ដូចជា "សំណាញ់" ទ្រសរីរាង្គនៅផ្នែកខាងក្រោមពោះ។ នៅពេលប្រព័ន្ធនេះទន់ខ្សោយ ការស្រូបចុះអាចកើតឡើង។ កត្តាហានិភ័យទូទៅរួមមាន៖

  • ការមានផ្ទៃពោះ និងសម្រាលកូន ជាពិសេសសម្រាលច្រើនដង កូនធំ ឈឺពោះយូរ ឬមានការប្រើ forceps/ម៉ាស៊ីនបូម
  • អាយុ និងវ័យអស់រដូវ៖ កម្រិតអរម៉ូន estrogen ថយចុះធ្វើឲ្យជាលិកាទ្របាត់បង់ភាពយឺត
  • ធាត់ លើសទម្ងន់ បង្កើនសម្ពាធលើផ្នែកអាងត្រគាក
  • ទល់លាមករ៉ាំរ៉ៃ ត្រូវពឹងច្រើនពេលបន្ទោបង់
  • ក្អកជាប់រ៉ាំរ៉ៃ (ឧ. ដោយសារជក់បារី ឬជំងឺសួត)
  • ការងារត្រូវលើកអីវ៉ាន់ធ្ងន់ជាប្រចាំ
  • ប្រវត្តិវះកាត់អាងត្រគាក ដូចជាការវះកាត់ស្បូនចេញ
  • កត្តាហ្សែន៖ ជាលិកាភ្ជាប់កំណើតទន់ខ្សោយជាងចំពោះស្ត្រីមួយចំនួន

រោគសញ្ញាទូទៅ

កម្រិតរោគសញ្ញាអាចមានពីស្រាលដល់ធ្ងន់ធ្ងរ មិនតែងតែត្រូវគ្នានឹងកម្រិតស្រូបចុះលើកាយវិភាគសាស្ត្រនោះទេ។ សញ្ញាទូទៅ៖

  • មានអារម្មណ៍ធ្ងន់ សង្កត់ ឬដូចជាមានវត្ថុអ្វីមួយ "ធ្លាក់ចុះ" នៅតំបន់ទ្វារមាស/អាងត្រគាក
  • មានអារម្មណ៍ ឬឃើញដុំរបកនៅច្រកទ្វារមាស
  • មិនស្រួលកាន់តែខ្លាំង ពេលឈរយូរ ឬពេលចុងថ្ងៃ ថយចុះពេលដេកសម្រាក
  • ទឹកនោមមិនអស់ ពិបាកនោម ឬត្រូវផ្លាស់ប្តូរឥរិយាបថដើម្បីនោមបាន
  • ទឹកនោមហូរដោយខ្លួនឯងពេលក្អក កណ្តាស់ សើច ឬហាត់ប្រាណខ្លាំង
  • ទល់លាមក ពិបាកបន្ទោបង់ ឬមានអារម្មណ៍ថាបន្ទោបង់មិនអស់
  • ឈឺ ឬមិនស្រួលពេលរួមភេទ
  • ឈឺខ្នងក្រោមស្រាល ៗ

ប្រសិនបើរោគសញ្ញាទាំងនេះប៉ះពាល់ដល់ជីវិតប្រចាំថ្ងៃ គួរទៅជួបគ្រូពេទ្យដើម្បីវាយតម្លៃ និងទទួលការណែនាំសមស្រប។

វិធីធ្វើរោគវិនិច្ឆ័យ

ការធ្វើរោគវិនិច្ឆ័យផ្អែកជាចម្បងលើការពិនិត្យរោគស្ត្រី។ គ្រូពេទ្យនឹងសួរអំពីរោគសញ្ញា ប្រវត្តិមានផ្ទៃពោះ/សម្រាល ហើយធ្វើការពិនិត្យដើម្បីកំណត់សរីរាង្គដែលរងផលប៉ះពាល់ និងកម្រិតស្រូបចុះ។ ពេលខ្លះគ្រូពេទ្យអាចសុំអោយអ្នកជំងឺច្របាច់ ឬក្អកបន្តិចអំឡុងពេលពិនិត្យ ដើម្បីវាយតម្លៃឲ្យកាន់តែច្បាស់។

ក្នុងករណីខ្លះ អាចត្រូវការតេស្តបន្ថែម ដូចជា៖

  • អ៊ុលត្រាសោនអាងត្រគាក ឬប្រព័ន្ធទឹកនោម
  • ការវាយតម្លៃមុខងារប្លោកនោម (urodynamic) ប្រសិនបើមានទឹកនោមហូរដោយខ្លួនឯងផងដែរ
  • ការថតរូបភាព MRI ក្នុងករណីស្មុគស្មាញ

វិធីព្យាបាល

ការជ្រើសរើសវិធីព្យាបាលអាស្រ័យលើកម្រិតស្រូបចុះ រោគសញ្ញាប៉ះពាល់ដល់គុណភាពជីវិតយ៉ាងណា អាយុ បំណងចង់មានកូនបន្ថែម និងសុខភាពទូទៅ។ មិនមែនគ្រប់ករណីស្រូបចុះទាំងអស់ត្រូវការវះកាត់ទេ។

១. ការផ្លាស់ប្តូររបៀបរស់នៅ

ចំពោះករណីស្រាល ពេលខ្លះគ្រាន់តែកែសម្រួលរបៀបរស់នៅ៖

  • រក្សាទម្ងន់ខ្លួនសមស្រប
  • ព្យាបាលទល់លាមក ចៀសវាងច្របាច់ខ្លាំងពេលបន្ទោបង់
  • កំណត់ការលើកអីវ៉ាន់ធ្ងន់
  • ព្យាបាលក្អករ៉ាំរ៉ៃ ឈប់ជក់បារីប្រសិនបើមាន

២. ហាត់សាច់ដុំបាតអាងត្រគាក (លំហាត់ Kegel)

ជាទូទៅជាជម្រើសដំបូងសម្រាប់ករណីស្រូបចុះកម្រិតស្រាលដល់មធ្យម។ ការហាត់ជាប្រចាំ ត្រឹមត្រូវបច្ចេកទេស ក្រោមការណែនាំរបស់គ្រូពេទ្យ ឬអ្នកព្យាបាលរាងកាយឯកទេសបាតអាងត្រគាក អាចជួយកែលម្អរោគសញ្ញាបានច្រើន ថែមទាំងទប់ស្កាត់ការស្រូបចុះកាន់តែធ្ងន់ធ្ងរ។

៣. ថ្នាំងទ្រទ្វារមាស (pessary)

ជាឧបករណ៍តូចមួយ ជាធម្មតាធ្វើពី silicone ដាក់ចូលទ្វារមាសដើម្បីទ្រសរីរាង្គដែលស្រូបចុះ ជួយកាត់បន្ថយរោគសញ្ញាដោយមិនចាំបាច់វះកាត់។ ថ្នាំងទ្រនេះសមស្របសម្រាប់ស្ត្រីជាច្រើន រួមទាំងអ្នកមិនទាន់ចង់ ឬមិនអាចវះកាត់បាន។ ត្រូវការឲ្យគ្រូពេទ្យវាស់ និងជ្រើសរើសទំហំសមស្រប ព្រមទាំងតាមដានទៀងទាត់។

៤. វះកាត់

នៅពេលវិធីព្យាបាលមិនវះកាត់មិនមានប្រសិទ្ធភាព ឬកម្រិតស្រូបចុះធ្ងន់ធ្ងរ អាចពិចារណាវះកាត់។ មានបច្ចេកទេសផ្សេងៗគ្នាអាស្រ័យលើសរីរាង្គដែលរងផលប៉ះពាល់ ឧទាហរណ៍៖

  • វះកាត់ស្តារជញ្ជាំងខាងមុខ/ក្រោយទ្វារមាស
  • វះកាត់ព្យួរស្បូន ឬកំពូលទ្វារមាស
  • វះកាត់តាមទ្វារមាស តាមពោះ ឬដោយវិធីឆូត (laparoscopy)

គ្រូពេទ្យនឹងណែនាំលម្អិតអំពីគុណសម្បត្តិ គុណវិបត្តិ អត្រាជោគជ័យ ព្រមទាំងហានិភ័យកើតឡើងវិញនៃវិធីនីមួយៗ ដើម្បីអ្នកជំងឺអាចជ្រើសរើសវិធីសមស្របបំផុតតាមស្ថានភាពខ្លួន។

អាចទប់ស្កាត់បានទេ?

មិនអាចទប់ស្កាត់បានទាំងស្រុងជានិច្ចនោះទេ ប៉ុន្តែវិធានការមួយចំនួនអាចជួយកាត់បន្ថយហានិភ័យ ឬពន្យារពេលវិវត្ត៖

  • ហាត់សាច់ដុំបាតអាងត្រគាកជាប្រចាំ សូម្បីមិនទាន់មានរោគសញ្ញា ជាពិសេសក្រោយសម្រាល
  • រក្សាទម្ងន់ខ្លួនសមស្រប
  • ការពារ និងព្យាបាលទល់លាមកឲ្យបានឆាប់
  • ចៀសវាងលើកអីវ៉ាន់ធ្ងន់ដោយមិនចាំបាច់
  • ព្យាបាលឲ្យផុតរលូតនូវជំងឺបណ្តាលឲ្យក្អករ៉ាំរ៉ៃ

ពេលណាគួរទៅជួបគ្រូពេទ្យ?

គួរទៅជួបគ្រូពេទ្យឆាប់ៗ ប្រសិនបើ៖

  • មានអារម្មណ៍ ឬឃើញដុំរបកនៅតំបន់ទ្វារមាស
  • មានអារម្មណ៍ធ្ងន់ សង្កត់អាងត្រគាកជាប់រហូត
  • ពិបាកនោម ទឹកនោមហូរដោយខ្លួនឯង ឬការបន្ទោបង់ផ្លាស់ប្តូរដោយគ្មានហេតុផលច្បាស់លាស់
  • ឈឺ ឬមិនស្រួលពេលរួមភេទ

ការស្រូបចុះសរីរាង្គប្រដាប់បន្តពូជជាបញ្ហាទូទៅ ហើយមានវិធីព្យាបាលប្រសិទ្ធភាពជាច្រើន។ មិនចាំបាច់ស៊ូទ្រាំស្ងាត់ៗឡើយ — ការពិនិត្យឆាប់ជួយរកឃើញកម្រិតជំងឺបានត្រឹមត្រូវ និងជ្រើសរើសទិសដៅព្យាបាលដែលឈ្លានពានតិចបំផុតតាមដែលអាចធ្វើបាន។

ដំបូន្មានពី Bs ឌុចទ្រឿង

ការស្រូបចុះសរីរាង្គប្រដាប់បន្តពូជជាបញ្ហាដែលស្ត្រីជាច្រើនជួបប្រទះ ប៉ុន្តែច្រើនតែខ្មាស់អៀនក្នុងការចែករំលែក។ វេជ្ជបណ្ឌិតយល់ចិត្តនោះ ហើយតែងតែត្រៀមខ្លួនស្តាប់ និងពិនិត្យដោយយកចិត្តទុកដាក់ ដើម្បីជួយអ្នកស្វែងរកដំណោះស្រាយសមស្របបំផុត — មិនថាជាការហាត់ប្រាណ ការប្រើថ្នាំងទ្រ ឬការវះកាត់។

Bs ឌុចទ្រឿង
ជំនួយព័ត៌មាន

អត្ថបទនេះមានគោលបំណងជាព័ត៌មានទូទៅប៉ុណ្ណោះ មិនអាចជំនួសការពិនិត្យ និងធ្វើរោគវិនិច្ឆ័យផ្ទាល់ដោយគ្រូពេទ្យឯកទេសបានទេ។

ប្រភពយោង

ឯកសារព័ត៌មានអំពីជំងឺទ្រនាប់ស្បូនធ្លាក់ — វិទ្យាស្ថានសម្ភព-នារីរោគហ្គែលរាជអង់គ្លេស (RCOG)
← ត្រឡប់ទៅប្លុក